Về lại trường xưa

 

Trời đã sang đông

Lá bàng đổi xắc

Mưa lâm thâm hoà trong gió bấc

Tôi cứ đi như thế giói trời mưa

 

Từng bước đi man mác nhớ trường xưa

Một mái ấm dưới bao điều kỷ niệm

Hoà trong gió lòng tôi như tự kiếm

Những vấn vương phai nhạt chủa chính mình…

 

Giờ đâu còn mái tóc xinh xinh

Sắc thái hồn nhiên tháng ngày áo trắng

Tuổi học trò nhìn vào tia nắng

Cũng hoá ra muôn vạn đoá hồng

 

Cái tuổi mà mẹ tôi bảo "nhông nhông"

Tôi có ngờ đâu nỗi niềm của mẹ

Khi khôn lớn buồn cười thời còn trẻ

Nhưng tiếc thay giờ không phải ngày xưa

 

Giữa trời mưa tôi đến mái trường xưa

Vẫn còn đó cây bàng già trước cổng

Vẫn còn đó một góc trường khoảng trống

Mà thường xưa hứng nắng buổi đông về

 

Đối với trường tôi vẫn nhớ ngây thơ

Vẫn là học sinh xa trường xa lớp

Vẫn là đứa trò hồn nhiên nghịch ngợm

mặc dầu xa…xa lắm đến bây giờ

                                    Trương Xuân Dũng - 20/11/1996

 

 

 

Một thoáng trường Vinh

 

Hoa phượng đỏ tiếng ve kêu giục giã

Anh bước đi man mác dưới hàng cây

Lá bàng xanh cũng hoá sư xao mây

Và nắng đỏ tô màu thêm nỗi nhớ

 

Đến tìm em mà sao anh sờ sợ

Bởi vấn vương đan chéo những vấn vương

Mỗi bước đi là nỗi nhớ niềm thương

Trong vắng lặng xôn xao lòng khó tả

 

Hoa phượng đỏ tiếng ve kêu giục giã

Anh đứng nhìn cửa sổ lá bàng che

nắng mùa hè xuyên thủng tán cây me

Toả ánh sáng một không gian thềm cửa

 

Anh vẫn đứng mà lòng như bốc lửa

Nói cùng ai chỉ thầm gọi tên em

Giữa chiều hè không một dáng người quen

khi nhìn suốt một dãy nhà ký túc

 

Chiều vắng lặng trái tim như thầm ước

Giá gặp được em để nói một đôi lời

Giá gặp được em ! Chỉ có thế thôi

Mà xui vậy sao trời không đổi số

 

Trở lại cổng trường mà tưởng như sóng vỗ

Người đu đưa như đứng ở mạn tàu

Một buổi chiều hoi hiếm chẳng gặp nhau

Để nhung nhớ trong lòng thêm nặng bước

 

Một thoáng Tường Vinh không lời hẹn ước

Trách được ai đây?chỉ hờn giận chính mình

Hay tại ông trời cứ đứng lặng thinh

Để may mắn không nhìn duyên hội ngộ.

 

Ngày mai đây ra Trường Sa bão tố

Giữa đại dương những cơn sóng bạc đầu

Anh gửi mây trời và chim trắng hải âu

Nỗi man mác một chiều hè quê me.

                                  Trương Xuân Dũng - Hè 1998